Một luồng kiếm quang đỏ như máu chở lóe lên, nơi kiếm quang kia đi qua, không gian bị nứt ra từng lớp.
Ánh mắt của Kiếm Thập Phong dần lạnh lại, trong tay gã lại xuất hiện thêm một thanh kiếm, lúc tia kiếm quang của Diệp Huyên kia phóng tới trước mặt gã, gã bỗng đâm một kiếm ra: "Nhất Kiếm Kinh Lôi!"
Kiếm phóng ra, sấm chớp lấp lóe.
Ầm!
Tia kiếm quang đỏ như máu của Diệp Huyên lập tức vỡ nát, cùng lúc đó, luồng kiếm khí Kinh Lôi kia chém thẳng vào người Diệp Huyên.
Ầm!
Diệp Huyên lập tức lùi ra xa hơn trăm trượng!
Nhưng luồng sấm chớp đó không tạo thành vết thương trí mạng gì cho hắn, bởi vì phần lớn sức mạnh của nó đã bị giáp vàng của hắn hấp thu, không chỉ thế, thân thể hắn cũng là Thần Cảnh, bởi vậy hắn có thể ương ngạnh đỡ lấy một chiêu kiếm này của Kiếm Thập Phong!
Sắc mặt Kiếm Thập Phong có chút khó coi, Diệp Huyên này quả là vừa biết công vừa biết thủ, mà gã không ngờ rằng là, một người tu kiếm như hắn lại có thể tu luyện thân thể được đến trình độ ấy!
Kiếm Thập Phong không nghĩ nhiều nữa, gã vội xòe lòng bàn tay ra, một thanh kiếm đột nhiên xuất hiện trên tay gã. Mà lúc này, Diệp Huyên ở cách đó không xa lại biến mất, đôi ngươi của Kiếm Thập Phong đột nhiên co lại, một khắc sau, bầu trời bỗng lặng thinh.
Kiếm trong mơ!
Kiếm Thập Phong đứng tại chỗ, mà Diệp Huyên đã biến mất bóng.