https://truyensachay.net

Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 140 - Mờ Ám Khi Trời Vừa Rạng Sáng

Trước Sau

đầu dòng
 

Chỉ ít lâu sau , trong phòng đã trở nên yên tĩnh . Ngồi trên ghế sofa , Lạc Ngạo Thực chậm rãi hút một điếu xì gà , tâm trạng lơ lửng giữa màn sương mù trắng phiếu

Vốn là anh định tiết lộ về chuyện đứa con ở một thời điểm nhất định , muốn cùng cô ấy kể ra hết mọi sự việc . Nhưng là ông trời thật trớ trêu thay , đã nhân cơ hội này , để cô ấy phát hiện thân thế Lạc Dật !

Lạc Ngạo Thực phiền lòng suy nghĩ , dùng sức hút gấp một điếu xì gà , ngay sau đó nặng nề thổi ra , giống như là đang trút hết nỗi buồn trong lòng ——

Chết tiệt , cô thế mà lại đánh anh , tại nơi công cộng anh đã cố gắng bỏ qua , không chút tính toán . Đến lần thứ hai trước mặt con trai , lại tiếp tục cho anh thêm một cái tát . Rõ ràng là đang thách thức lòng tự trọng của anh . Loại chuyện như vậy , tuyệt đối sẽ không có lần sau

Lỗi là do ai ?! Nếu như năm đó cô nghe lời cảnh cáo của anh , cách xa Lâm Hiên một chút , kết quả liệu có thành ra thế này ?!

Đứa nhỏ ư ?! Không gặp được đứa nhỏ , cũng chính là một phần lỗi do cô !

Chuyện trước mắt bây giờ , anh nhất định phải đem Lạc Dật đưa đi , nếu không sẽ càng rối tung . . . . . .

Chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên , không biết tối hôm nay đã là lần thứ mấy . Nếu không phải do pin điện thoại của anh thuộc hàng xịn , thì từ nhà cô về đến đây , đã hoàn toàn tắt máy .

Lạc Ngạo Thực nặng nề khạc ra một khói sương mù , rốt cuộc cũng nhấn phím : Anh nghe. . . . . . Giọng điệu trầm thấp cộng thêm chững chạc vang lên trong một căn phòng yên tĩnh , ánh đèn lờ mờ chiếu rọi vào anh càng làm anh thêm nổi bật , thậm chí vẻ mặt có phần lạnh lùng như băng.

Hai chân anh ưu nhã chồng chéo trên ghế salon , quần tây lượt là không một chút nếp nhăn cùng chiếc áo sơ mi khẽ mở rộng cổ , lộ ra cơ ngực rắn chắc . Nhìn vào có thể thấy được tư thế cao sang , dáng vẻ thâm trầm bây giờ cứ như là một thói quen

Nếp sống được hình thành qua nhiều giai đoạn , cũng chính vì thế , mà anh không thể chịu nổi tính cách luôn luôn chống đối của cả hai mẹ con .

Lạc Ngạo Thực , anh trả con lại cho em ! Âm thanh nghẹn ngào từ trong sống mũi truyền đến ống nghe , cho dù không cần gặp mặt , cũng biết cô đang thương tâm.

Anh phải chuẩn bị nghỉ ngơi , có chuyện gì thì trưa mai chúng ta nói đi ! Vừa bắt đầu một ngày mới , bây giờ đã qua rạng sáng  

Không được , em muốn nói ngay bây giờ , em muốn có Lạc Dật ! Dù rằng em có xứng đáng hay không , em cũng là người đã sinh ra thằng bé , Lạc Dật là con trai của em , sự thật này không thể nào thay đổi được !

Anh đã nói rồi , hiện tại anh cần nghỉ ngơi !

Em không cần biết , em chỉ muốn con của mình ! Vũ Nghê kiên trì nói , giống như sợ người nào đó không nghe được

Trời vừa rạng sáng , em đã gọi điện tới cầu xin anh , em nghĩ đây là thời gian tốt sao ?! Anh lạnh giọng hỏi , nếu như không phải do cô ra tay đánh anh , ắt hẳn tâm tình của anh lúc này sẽ dịu dàng hơn . Thật hận không thể bóp chết được cô

Em cầu xin anh ?! Lạc Ngạo Thực , em không có nghe lầm chứ ?! Em cớ gì phải cầu xin anh , Lạc Dật là con của em , anh hèn hạ giấu giếm , buộc em và thằng bé chia lìa , em có quyền lợi mang thằng bé về ! Cô cáu kỉnh tàn khốc nói

Vẫn là câu nói kia , sẽ không cho em gặp lại thằng bé ——

Anh không có quyền !

Anh nói rồi , bây giờ anh không muốn đề cập đến vấn đề này ! Người nào đó nặng nề lặp lại , âm thanh tỏ ra không chút hài lòng .

Em không cần biết , em bất kể là thời gian nào ! Bị anh ta che giấu suốt sáu năm trời , Vũ Nghê không thể đợi thêm được nữa , một giây một phút cũng không thể đợi !

Em vẫn muốn cùng anh nói chuyện ?! Anh thủ thỉ như đang muốn xác định điều gì

Đúng vậy !

Bây giờ em đang nằm ở trên giường hay sao ?! Lạc Ngạo Thực chợt điên cuồng hỏi một câu.

Em ở đâu , anh quan tâm để làm gì ? Vũ Nghê mất hứng , giọng điệu nghi ngờ.

Lạc Ngạo Thực lại hít một hơi xì gà , khẽ liếm môi mỏng , làn khói chậm rãi từ môi của anh cùng lúc phả ra bên ngoài , bộ dạng lúc này vô cùng hấp dẫn : Mặc áo ngủ bằng vải , còn là chất liệu mỏng ?!

Anh quan tâm chuyện đó làm gì ?! Cái này có can hệ gì đến Lạc Dật !

Anh cần phải xác định , xem lối sống của em , có phù hợp với Lạc Dật không ?! Nói hay không tùy em !

Vừa nghe đến Lạc Dật , cô không dám trì trệ : Đúng vậy , là áo ngủ bằng bông . Anh đừng lo , nếu thằng bé đến đây , đương nhiên em sẽ chăm sóc nó đàng hoàng ! Anh ta đang hoài nghi cách sống của mình ư ?!

Là màu gì ?! Lạc Ngạo Thực không đáp lại , chỉ hỏi thêm vấn đề quái đản .

Màu lam ! Lạc Dật nhạy cảm với màu sắc ư ?! Thằng bé không thích màu nào ?! Anh có thể nói cho em biết không ?! Chỉ cần anh nói cho em biết , sau này trong nhà tuyệt đối sẽ không xuất hiện nữa ! Vũ Nghê vội vàng bổ sung.

Bên trong có mặc nội y không ?! Loại em mặc là kiểu dáng thế nào ?! Hai tròng mắt của Lạc Ngạo Thực hiện lên tà ác , nhất thời mập mờ .  Ai~da . . . . . . Không phải là do em mời mọc , muốn cùng anh nói chuyện hay sao ?! Tốt , Vậy anh liền thoản mãn , hàn huyên cùng em một lát

Nhất là thời điểm mới vừa rạng sáng , bị cuộc điện thoại của người đẹp làm phiền , quả thật không thể kiềm chế dục vọng . Đàn ông mà , gắng gượng đúng là rất ~ rất khó chịu đây ——

Anh hỏi cái đấy để làm gì ?! Em muốn cùng anh nói chuyện về Lạc Dật !

Khóe miệng Lạc Ngạo Thực ma mãnh nâng lên , giọng nói vô cùng nghiêm túc : Em cho rằng anh đang cùng em nói chuyện gì ?! Anh đương nhiên là muốn nói về vấn đề phụ trách Lạc Dật !

Vậy liên quan gì chuyện mặc hay không mặc áo lót ?! Cô dùng giọng nói nhỏ nhất chỉ hai người nghe thấy , trong lòng phập phòng lo sợ con gái nghe được

Đừng quên , Lạc Dật là bé trai ! Anh tỏ ra nhắc nhở.

Hiện tại không có mặc , về sau sẽ mặc vào !

Còn quần lót thì sao ?!

Đương nhiên là có mặc !

Màu gì đấy ?! Giọng nói ngày càng trầm thấp .

Anh không cần quan tâm !

Em sẽ phải cởi ra , rửa sạch , rồi đem phơi nắng , liệu em có chắc là sẽ tránh xa tầm mắt của thằng bé không ?! Anh tiếp tục mờ ám nhắc nhở . Trước giờ chỉ từng thấy qua em mặc quần lót màu trắng , bất quá anh muốn hỏi rõ mà thôi !

Trong bóng đêm tĩnh mịch , hai con người khác giới cùng nhau bàn luận vấn đề nhạy cảm , thật làm ai đó đỏ mặt tía tai , dễ dàng mơ tưởng viễn vong : Em sẽ giấu ở một nơi bí mật , như vậy được chưa ?!

Kiểu dáng là gì ?! Em bây giờ đang mặc loại như thế nào ?! Ừ , nếu anh nhớ không lầm , đã một lần em mặc kiểu chữ T ~ trông rất quyến rũ , Lúc ấy anh còn chưa kịp cởi quần em xuống , đã trực tiếp đưa bảo bối của anh vào ! Theo đề tài của cô , anh bắt đầu trắng trợn trêu đùa

Vũ Nghê nặng nề nuốt từng ngụm nước bọt , mặc dù đang cố gắng kiềm chế , nhưng là vẫn bị tác động bởi đầu dây điện thoại bên kia : Xin lỗi , anh đột nhiên nghĩ đến năm đó . Em không nên nghĩ nhiều , đừng cố tạo ra cảm giác , không thì em lại tự thỏa mãn một mình . . . . .

Anh. . . . . . Câm miệng ! Hơi thở của cô bắt đầu bất ổn

Nụ cười trên mặt ai đó ngày càng gia tăng , ngón tay nhẹ nhàng trượt lên đùi mình , giả bộ ung dung kinh ngạc : Em thật có cảm giác hay sao ?! Xin lỗi . . . . . . Đúng rồi , đừng nói với anh rằng , nãy giờ em vẫn đang thủ dâm đấy ?!
alt
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc