Không gian trong xe lâm vào yên tĩnh, Nghiêm Đông Kỳ cũng không sốt ruột, yên tĩnh một đường lái xe trở lại bãi đậu xe nhỏ dưới lòng đất.
Hắn từ trong xe đi xuống, quay đầu phát hiện Hàn Dĩ Nặc vẫn không xuống xe, liền đi qua mở cửa xe bên ghế phụ.
Hàn Dĩ Nặc quay đầu nhìn hắn, ánh mắt âm trầm như muốn đem Nghiêm Đông Kỳ tiến vào một nơi sâu xa, Nghiêm Đông Kỳ bị hắn nhìn đến sởn tóc gáy: “Em nhìn cái gì đấy, xuống xe về nhà.”
Hàn Dĩ Nặc chậm rãi từ trong xe bước xuống, bỗng nhiên ôm chặt lấy hắn.
Nghiêm Đông Kỳ bị sức mạnh của hắn đụng vào lùi ra sau hai, ba bước mới ngừng lại, từ từ giơ lên cánh tay, ở trên lưng Hàn Dĩ Nặc nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Em thật là…”
Hàn Dĩ Nặc dùng sức ôm ở trên eo Nghiêm Đông Kỳ, đầu chôn vào hõm vai, mái tóc xát qua xát lại bên tai, hô hấp phả vào cổ của hắn, mang theo nhiệt độ nóng rực. Cổ Nghiêm Đông Kỳ cảm thấy có chút ngứa, eo lại bị ghì chặt đến đau nhưng hắn vẫn cố nhịn xuống không hé răng.
Qua một hồi lâu, Hàn Dĩ Nặc thấp giọng mở miệng: “Anh hai, em yêu anh.”
Nghiêm Đông Kỳ sửng sốt một chút, sau đó nhẹ nhàng nở nụ cười, hắn giơ tay sau gáy Hàn Dĩ Nặc gãi gãi: “Yêu yêu yêu, em yêu đi. hơn nửa đêm tự nhiên cùng anh trai ở chỗ này bày tỏ, nếu để cho mấy nữ sinh ở trường em thấy lại khóc hàng loạt ấy chứ. Em xem có thể về nhà rồi yêu được không?”
Hàn Dĩ Nặc lúc này mới buông tay ra nhìn Nghiêm Đông Kỳ, gãi đầu có chút xấu hổ mà nở nụ cười.
Rồi một hai tháng sau đó, Hàn Dĩ Nặc đã trở nên rộng rãi thoải mái hơn, khôi phục lại tình thần trẻ tuổi của thanh niên mười sáu mười bảy tuổi đầy sức sống. Điều duy nhất khiến Nghiêm Đông Kỳ thấy bất an chính là đã qua nửa học kỳ rồi mà Hàn Dĩ Nặc vẫn không một lần bị gọi phụ huynh, mỗi ngày đều yên phận đạp xe đến trường học.
Mỗi cái đều không kế thừa hắn năm đó ba ngày viết một bản kiểm điểm, năm ngày gọi phụ huynh cứ thế lặp lại bừng bừng, ngoan đến mức Nghiêm Đông Kỳ có cảm giác tự ti.
Chuyện làm ăn của quán bar vẫn tốt, nếu lúc hắn bằng tuổi Hàn Dĩ Nặc vẫn thường trốn tránh rồi chơi nhởi trong quán bar, móc câu tán tỉnh mấy đứa em gái, thời tốt nghiệp cao trung hắn còn lừa người nhà lén lút vay tiền cùng với mấy anh em mở quán bar.
Đến bây giờ ngoại trừ chiếc quán bar nhỏ này thì Nghiêm Đông Kỳ còn có bốn quán bar và một quán trà sữa ở trước cửa đại học. Những người khác đều lười biếng, lại chẳng ai để ý đến chuyện đặt tên, bốn quán bar liền đặt tên là Đông Tây Nam Bắc, Chu Hải cũng bởi vì chuyện này mà có chút lỗ vốn: “Chờ cậu mở thêm hai cái, tập hợp đông tây nam bắc lại phát tài, còn không làm được thì gọi là mạt chược chi thần.”
Nghiêm Đông Kỳ mỉm cười: ”Cậu ngu ngốc, cái gì gọi là mạt chược chi thần, người ta gọi là tước thánh.”
(Tước thánh: chim cao quý, thiêng liêng)
Gần tới lễ giáng sinh, người trong quán rượu đặc biệt nhiều, lúc đông khách luôn là trước ngày lễ, xưng tội, ngày cô đơn của những người đàn ông và phụ nữ. Thời tiết hôm nay rất lạnh, ban ngày đã có tuyết rơi, nhưng nó sẽ ngăn cặn những cơn gió bắc thổi mạnh vào mùa đông.
Nghiêm Đông Kỳ vừa vào cửa liền bị một cỗ nhiệt khí phả vào mặt, còn chưa có kịp thích ứng thì người phục vụ trong quầy bar đã thông báo Chu Hải đến.
Hắn nhìn hướng nhân viên chỉ vào trong, đúng như dự đoán, Chu Hải lẫm lẫm liệt liệt trước bàn hình bán nguyệt, xung quanh nam nữ trẻ tuổi đang ríu rít nói chuyện, hắn đang cùng một cô gái trẻ tuổi tán gẫu đến không biết trời đất.
(Lẫm lẫm liệt liệt: cẩu thả, tùy tiện)
Nghiêm Đông Kỳ nhíu mày chẳng muốn tới định xoay người thì Chu Hải liếc mắt liền hướng bên này mà vẫy tay, mọi ánh mắt chung quanh đều nhìn tới, Nghiêm Đông Kỳ không thể làm gì khác hơn là trong lòng đem tổ tông mười tám đời của tên béo chết tiệt kia hỏi thăm một lượt rồi chậm rì rì bước tới.
Chu Hải nói cô gái bên cạnh nhường vị trí, Nghiêm Đông Kỳ nhấc chân sang ngồi, tùy tiện đảo mắt qua thì thầm giật mình, không trí trong quán này rất tốt nhưng mấy cô gái này ăn mặc quá mức hở hang, hắn có lẽ nên lấy mấy cây bản lam căn miễn phí mới được.
(Bản lam căn (rễ bản lam): thanh nhiệt, lương huyết, giải độc, lợi yết hầu)
“Đây là quán bar của ông chủ họ Nghiêm, rượu hôm nay hắn mời.” Chu Hải một chút cũng không khách khí, hướng về mấy em gái nâng rượu. Nghiêm Đông Kỳ thừa dịp người khác không chú ý vặn cái tấm mỡ bên eo hắn, đè thấp giọng: “Chu đại gia, ngày thường sao không thấy anh hào phóng như vậy?”
Chu Hải ở bên canh “rít” một tiếng, nửa ngày không nói ra lời. lúc này đột nhiên có một cô em hướng sang bên này ngồi, môi gần kề, thanh âm êm dịu: “Ông chủ Nghiêm thực sự tuổi trẻ tài cao, người cũng đẹp trai như vậy, không biết có bạn gái hay chưa?”
Nghiêm Đông Kỳ nghe được cả người nổi cả da gà da vịt, hắn nghiêng nghiêng thân thể, nhìn cô em cười nhạt một tiếng: “Không có.” Sau đó bưng chén rượu trước mặt nhấp một hơi.
Hầu kết trượt trượt dưới ánh sáng dịu nhạt của quán bar tản ra một hương vị hormone đàn ông, cô gái kia lại kề sát lại, đôi môi tô vẽ tươi đẹp hầu như muốn kề sát tới tận gốc rễ nơi cổ của hắn: ”Em tên Vưu Giai, anh chàng đẹp trai nếu đem nay chưa có sắp xếp gì thì không bằng chúng ta tìm một chỗ tâm sự?”
Lời còn chưa dứt cả người đã dính trên người hắn, Nghiêm Đông Kỳ không dấu được ý tứ né tránh, bờ môi tươi đẹp miễn cưỡng sát qua cổ áo sơ mi. Lúc này Nghiêm Đông Kỳ mới nghiêng đầu nhìn kỹ cô gái trước mặt này.
Mắt của hắn có chút thâm thúy, con ngươi đen láy bị ánh đèn chiếu vào lại gây ra ảo ảnh có hồn, ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua mái tóc xoăn của cô rồi nâng cằm nhẹ nhàng nói: “Không được, anh còn có chút việc.”