Tạ Hiểu Yên nhìn vẻ mặt vô tội của Lăng Tiêu, sự căm hận trong lòng càng dày đặc hơn, ánh mặt lạnh như băng nhìn Lăng Tiêu, nói tiếp:
- Từ ngày đó, ta đã hận ngươi! Ta vốn nghĩ rằng, loại rác rưởi như ngươi chết sống có quan hệ gì tới ta chứ? Thật sự là không ngờ, Tạ Hiểu Yên ta cũng có lúc nhìn lầm người. Không ngờ ngươi ẩn nấp sâu như vậy! Nếu lúc trước ngươi biểu hiện ra tài năng của mình, có lẽ ta sẽ yên tâm gả cho ngươi, giúp chồng dạy con, an ổn cả đời.
Nhưng Lăng Tiêu, rõ ràng ngươi có bản lĩnh như vậy, mà lại giả bộ rác rưởi, vô dụng, làm cho người ta chán ghét, làm cho người ta phản cảm! Còn cố tình giống như một con ruồi, cả ngày quanh quẩn bên cạnh ta. Ngươi biết rõ là Tạ Hiểu Yên ta chỉ là con của một thương nhân, nhưng cũng có chí hướng to lớn, sao có thể gả cho loại rác rưởi chứ? Đừng nói là ngươi, cho dù là thái tử, ta cũng không thèm!
Liệt Dương và Liệt Khuyết, cả bốn thị nữ ngồi bên kia, đều kinh ngạc nhìn Tạ Hiểu Yên. Bất kể trong lòng Tạ Hiểu Yên ác độc thế nào, nhưng cô gái này vẫn khiến mọi người của Liệt gia có ấn tượng đó là một thục nữ khí chất cao quý, chưa từng thấy nàng có biểu hiện điên cuồng như vậy bao giờ.
Ba vị trưởng lão Liệt gia vẫn đờ đẫn như cũ, si ngốc ngồi tại chổ, dường như vạn vật thế gian không hề có quan hệ gì tới họ.
Lăng Tiêu thản nhiên nói: - Cho dù ngươi nói một vạn lý do, nhưng cũng không nên gieo tội lỗi sang người khác chứ. Hơn nữa, ngươi đã rất nhiều lần đánh lén ta, Tạ Hiểu Yên, chẳng lẽ trong mắt ngươi, nếu không dồn được ta vào chổ chết thì người không an lòng sao? - Đúng vậy!
Tạ Hiểu Yên mỉm cười dịu dàng, trong mắt không ngờ có một tia ngượng ngùng hiếm thấy: - Sau khi biết thực lực của ngươi, nếu cho ta quay trở lại, nói ta thích ngươi, Lăng Tiêu, ngươi có chấp nhận ta không?
Tạ Hiểu Yên vừa nói những lời này, Liệt Dương đang ngồi bên cạnh chợt biến sắc mặt, miệng giật giật, trong mắt hiện lên vẻ chua xót, nhưng không thể nói được lời nào.
Lăng Tiêu trầm mặc, cũng không trả lời câu hỏi của Tạ Hiểu Yên mà hỏi ngược lại: - Vậy ngươi cho rằng, chỉ với ba vị trưởng lão Liệt gia đã có thể lưu lại ta sao? Huống chi, Liệt gia cũng sẽ chịu sự chỉ huy của ngươi sao? Tạ Hiểu Yên cười khanh khách nói: - Lăng Tiêu ơi Lăng Tiêu, ngươi ngu thật hay là giả vờ thế? Chẳng lẽ đến giờ mà ngươi vẫn không nhìn ra, toàn bộ Liệt gia đã là thiên hạ của Tạ Hiểu Yên ta sao? Liệt Dương đại ca, huynh nói cho hắn, có phải thế không?
Liệt Dương thần sắc phức tạp nhìn Tạ Hiểu Yên. Cho đến tận lúc này, y vẫn rất yêu quý nữ nhân này, tuy nhiên sau khi nhìn thấy vẻ điên cuồng trong mắt Tạ Hiểu Yên, giống như thay đổi thành một con người khác, y thậm chí còn có chút không dám nghĩ đó là cô ta.
Đây là cô gái dịu dàng mà khi bị lạc ở trong núi đã được mình mang đi, sau đó vẫn luôn an ủi mình sao? Đây chính là cô gái thông minh, vẻ tinh nghịch đã nhắc nhở khi mình đắc ý rằng không nên huênh hoang, làm người ta phải khiêm tốn sao? Đây là… không. Trong mắt Liệt Dương hiện lên một tia khổ sở. Đây không còn là Tiểu Yên muội muội mà y vốn quen thuộc nữa.
Hơn nữa, từ trong ánh mắt Tạ Hiểu Yên, Liệt Dương thấy rõ, nếu mình không làm theo nàng, chỉ sợ kẻ tiếp theo biến thành con rối chính là mình.
Một cơn lạnh chợt dâng lên sau lưng Liệt Dương, toàn thân y nổi da gà. Giờ khắc này, y thậm chí muốn ra tay giết nữ nhân điên cuồng này. Nhưng, y yêu nàng, y không hạ thủ.
Liệt Dương gật đầu như ma xui quỷ khiến, giọng nói mang theo vẻ đã hả giận: - Đúng vậy, ý tứ của Tiểu Yên chính là ý tứ của ta! Lăng Tiêu, không sợ nói cho ngươi. Ba vị trưởng lão này đều đã trúng độc hóa thành con rối, hoàn toàn mất đi thần trí. Hiện tại, bọn họ chỉ là cái xác không hồn mà thôi. Đương nhiên, võ lực của bọn họ không hề giảm bớt chút nào, mà ngươi… Lăng Tiêu, ngươi cũng đã trúng loại độc này. Rất nhanh thôi, ngươi cũng sẽ giống như bọn họ, không hề có suy nghĩ gì, chỉ là công cụ trong tay chúng ta. Tinh Võ thế gia sẽ do ta và Tiểu Yên dẫn dắt, lên tới những đỉnh cao mới. - Đại ca, chẳng lẽ huynh không sợ, toàn bộ Liệt gia đều bị chôn vùi ở trong tay nữ nhân này sao? Mà huynh, cuối cùng sẽ trở thành đồ chơi trong tay Tạ yêu nữ?
Liệt Khuyết rốt cục không kiềm nổi, nổi giận nói. Liệt Dương lạnh lùng cười: - Liệt Khuyết, đừng cho là ta không biết từ trước tới giờ ngươi làm trò gì! Thậm chí khi còn là địch với Lăng Tiêu, ngươi lại vụng trộm kết bái huynh đệ với hắn. Liệt gia mà thực sự lọt vào tay ngươi mới là nỗi bi ai lớn nhất. Về phần ta và Tiểu Yên như thế nào, không cần ngươi quản.
Liệt Khuyết thần tình thất vọng nói: - Thôi, ngươi đã không còn là đại ca trong ấn tượng của ta nữa rồi! Liệt gia… sớm hay muộn sẽ hủy ở trong tay ngươi!
Tạ Hiểu Yên lạnh lùng đứng dậy, sau đó cau mày nói: - Liệt Dương, ta và huynh căn bản là không có khả năng! Huynh cũng đừng si tâm vọng tưởng! Hiện tại, ta đã có năng lực khống chế con rối, cho nên, cho dù không có huynh… tự mình ta cũng có thể làm được mọi việc.